Xuân hy vọng

“Cha ngã xuống…cho hồn con đứng dậy
Nhấp men cay…cho bừng tỉnh cơn mê.”
(Tưởng nhớ Cha Giuse Trần Ngọc Thanh)

Cha nằm xuống, muôn hoa tươi vẫn nở
Phủ mộ Cha trong ánh nắng chan hoà
Vẫn vẳng nghe ríu rít tiếng chim ca
Cả tiếng côn trùng hoà vui cùng gió mát.

Cha ngã xuống, tim triệu người tan nát
Nhưng nảy sinh hạt giống mới ân tình
Được tưới bằng nước mắt với hy sinh
Bằng nỗi nhục nhằn, đau thương trong thầm lặng.

Con tự hỏi, trong nỗi buồn sâu lắng
Sao Chúa lại cần một “Hy Lễ Chiều Xuân”?
Thánh Ý nào mà Chúa đã đong cân
Cho Giáo Hội Việt Nam được thay màu áo mới.

Câu trả lời trong thẳm sâu diệu vợi
Đất cằn cỗi…sao hạt giống trổ sinh?
Cây héo khô…sao hun đúc niềm tin
Nẩy lộc đâm chồi giữa cuồng phong bão tố?

Ý nhiệm mầu trong Chương Trình Cứu Độ
Ngài xới cày cho mảnh đất hồi sinh
Để nảy mầm muôn hạt giống đức tin
Cần được cày, tưới bằng nước mắt và máu người Công Chính.

Cha nằm đó, giữa đất trời thanh tịnh
Cho hồn con bừng cháy một niềm tin
Cho lữ khách mạnh mẽ bước hành trình
Vượt qua thung lũng sầu thương bằng khúc hát…. Mùa Xuân Hy Vọng.

(Mùng 4 Tết. 04.02.2022
A.P Mặc Trầm Cung)

Chi Tran

Về tác giả

Chi Tran

Biên soạn viên tại Văn Hóa Tâm Linh

Chi Tran là người biên soạn nội dung tại Văn Hóa Tâm Linh, tập trung tìm hiểu tín ngưỡng dân gian, phong tục thờ cúng, lễ hội truyền thống, di tích và đời sống văn hóa tinh thần của người Việt.

Ghi chú biên soạn: Nội dung được biên soạn theo hướng tôn trọng sự đa dạng tín ngưỡng, phân biệt giữa tư liệu lịch sử, truyền thuyết dân gian và thực hành cộng đồng.

Xem tất cả 2.424 bài viết của Chi Tran
Bài viết liên quan

Để lại bình luận