Vong nhập là gì? Giải thích hiện tượng vong nhập

Vong nhập là gì? Giải thích hiện tượng vong nhập dưới góc nhìn tín ngưỡng, tâm lý, thần kinh và cách ứng xử an toàn.

“Vong nhập” là cách gọi khá quen thuộc trong đời sống dân gian Việt Nam. Người ta thường dùng cụm từ này khi một người bỗng thay đổi giọng nói, cách xưng hô, nét mặt hoặc hành vi, rồi tự nhận mình là người đã khuất, thần linh hay một thực thể vô hình nào đó. Trong một số trường hợp, người ấy có thể khóc, cười, run rẩy, nói những điều khác thường, không nhớ đầy đủ diễn biến sau khi tỉnh lại hoặc được người xung quanh cho rằng đang bị một “vong” điều khiển.

Những trải nghiệm như vậy có thể gây sợ hãi cho người chứng kiến, nhất là khi chúng xảy ra tại đám tang, nghĩa trang, đền phủ, buổi gọi hồn hoặc trong gia đình vừa có người qua đời. Tuy nhiên, không nên vội kết luận mọi biểu hiện bất thường đều do linh hồn nhập vào cơ thể. Những hiện tượng được gọi là vong nhập có thể liên quan đến nhiều yếu tố khác nhau, từ tín ngưỡng, tâm lý, hoàn cảnh văn hóa đến các vấn đề thần kinh, tâm thần hoặc sức khỏe thể chất.

Để hiểu đúng hiện tượng này, cần đồng thời tôn trọng trải nghiệm tinh thần của cộng đồng và giữ thái độ thận trọng trước những kết luận siêu nhiên chưa thể kiểm chứng. Điều quan trọng nhất không phải là tranh cãi xem “có vong thật hay không”, mà là bảo đảm an toàn, giữ phẩm giá cho người đang có biểu hiện bất thường và không bỏ lỡ cơ hội thăm khám, điều trị khi cần thiết.

Vong nhập là gì?

Theo cách hiểu phổ biến trong dân gian, “vong” là từ dùng để chỉ linh hồn của người đã qua đời, còn “nhập” có nghĩa là đi vào hoặc nương vào thân thể một người đang sống. “Vong nhập” vì thế thường được hiểu là trạng thái trong đó linh hồn người chết tạm thời chi phối lời nói, hành vi hoặc ý thức của một người.

Người được cho là bị nhập đôi khi được gọi là “người bị vong nhập”, “người bị nhập xác” hoặc “người bị nhập hồn”. Trong câu chuyện dân gian, linh hồn nhập vào có thể là người thân đã mất, người chết không rõ danh tính, một “vong lang thang”, người chết oan hoặc nhân vật có quan hệ với địa điểm nơi sự việc xảy ra.

Vong nhập là gì? Giải thích hiện tượng vong nhập

Đây là một khái niệm thuộc phạm vi tín ngưỡng và cách diễn giải dân gian, không phải tên gọi của một bệnh hay một chẩn đoán y khoa cụ thể. Y học không sử dụng “vong nhập” để kết luận nguyên nhân của các biểu hiện như co giật, nói giọng lạ, mất kiểm soát hành vi, nghe tiếng nói không có nguồn bên ngoài hoặc thay đổi ý thức.

Trong một số tài liệu quốc tế về sức khỏe tâm thần, có khái niệm gần với trải nghiệm “bị một thực thể bên ngoài chi phối”, thường được dịch là trạng thái xuất thần bị chiếm hữu hoặc rối loạn xuất thần nhập thể. Tuy nhiên, chẩn đoán này chỉ được xem xét trong những điều kiện rất cụ thể: trạng thái xảy ra ngoài ý muốn, gây đau khổ đáng kể, làm suy giảm khả năng sinh hoạt và không phải là một phần được cộng đồng chấp nhận trong nghi lễ văn hóa hoặc tôn giáo.

Vì vậy, không thể căn cứ vào một vài biểu hiện bề ngoài để khẳng định một người “bị vong nhập”, cũng không thể đồng nhất tất cả trải nghiệm tâm linh với rối loạn tâm thần.

Quan niệm về vong nhập trong văn hóa dân gian

Quan niệm về hồn và người đã khuất

Trong đời sống truyền thống của người Việt, con người thường được nhìn nhận không chỉ có thân xác mà còn có phần hồn. Quan niệm này thể hiện qua nhiều phong tục như thờ cúng tổ tiên, làm lễ tang, cúng giỗ, cải táng, tưởng niệm người mất và chăm sóc phần mộ.

Một số cộng đồng tin rằng sau khi chết, phần hồn của con người vẫn tiếp tục tồn tại trong một trạng thái khác. Người mất có thể được tổ tiên đón nhận, trở thành đối tượng tưởng niệm trong gia đình hoặc đôi khi được cho là còn vương vấn cõi sống vì một nguyên nhân nào đó.

Từ nền tảng quan niệm ấy, những biểu hiện bất thường xảy ra gần thời điểm có tang, tại nghĩa trang hoặc trong lễ tưởng niệm dễ được giải thích bằng câu chuyện linh hồn trở về. Cách lý giải này giúp một số gia đình tìm được ý nghĩa cho mất mát, nhưng cũng có thể làm tăng sợ hãi nếu mọi dấu hiệu tâm lý đều bị coi là sự can thiệp của người đã khuất.

Quan niệm về người “nhạy cảm”

Dân gian còn cho rằng một số người “yếu vía”, “nặng căn”, “có căn đồng”, “nhạy âm” hoặc có khả năng tiếp nhận thông tin từ thế giới vô hình. Những cách gọi này thuộc hệ thống quan niệm truyền thống, không phải thuật ngữ khoa học dùng để mô tả tính cách, hệ thần kinh hay tình trạng sức khỏe.

Trong thực tế, người được nhận xét là “nhạy cảm” có thể là người dễ xúc động, chịu ảnh hưởng mạnh của không khí đám đông, có trí tưởng tượng phong phú, từng trải qua mất mát hoặc đang trong giai đoạn căng thẳng. Họ cũng có thể phản ứng rõ rệt trước âm thanh, khói hương, tiếng khóc, lời khấn, âm nhạc nghi lễ hoặc những câu chuyện mang tính ám thị.

Điều đó không có nghĩa trải nghiệm của họ là giả. Cảm giác mất kiểm soát, sợ hãi, nghe thấy tiếng nói hoặc cảm thấy mình trở thành một người khác có thể rất chân thực đối với chính người trải nghiệm. Tuy nhiên, cảm giác chân thực không đồng nghĩa nguyên nhân siêu nhiên đã được chứng minh.

Không có một cách hiểu thống nhất

Quan niệm về vong nhập không hoàn toàn giống nhau giữa các gia đình, địa phương và cộng đồng thực hành tín ngưỡng. Có nơi xem đây là sự trở về của người thân. Có nơi lại cho rằng đó là dấu hiệu của “vong lạ”, “oan hồn” hoặc một thực thể cần được làm lễ.

Trong một số truyền thống, trạng thái xuất thần được đặt trong nghi lễ có người hướng dẫn, có không gian, âm nhạc, trang phục và quy tắc rõ ràng. Ở những nơi khác, biểu hiện tương tự có thể bị coi là bệnh, là dấu hiệu mất cân bằng tâm lý hoặc là hành vi giả tạo.

Vì sự đa dạng này, khi tìm hiểu một trường hợp cụ thể cần xem xét bối cảnh văn hóa, hoàn cảnh gia đình, sức khỏe của người trải nghiệm và diễn biến thực tế, thay vì áp dụng một lời giải thích duy nhất.

Những biểu hiện thường được gọi là vong nhập

Các câu chuyện về vong nhập thường mô tả một hoặc nhiều biểu hiện sau:

  • Đột ngột thay đổi giọng nói, ngữ điệu hoặc cách xưng hô.
  • Tự nhận mình là người đã chết, thần linh hoặc một nhân vật khác.
  • Gọi tên người thân và kể những chuyện liên quan đến gia đình.
  • Khóc, cười, la hét hoặc nói liên tục mà khó kiểm soát.
  • Run rẩy, co cứng, ngã xuống, lắc người hoặc có động tác lặp lại.
  • Mắt nhìn khác thường, ít phản ứng hoặc không nhận ra người xung quanh.
  • Cảm thấy cơ thể bị một sức mạnh khác điều khiển.
  • Sau sự việc không nhớ hoặc chỉ nhớ một phần diễn biến.
  • Nghe thấy tiếng nói, nhìn thấy hình ảnh hoặc cảm nhận sự hiện diện mà người khác không nhận thấy.
  • Trạng thái xuất hiện mạnh hơn khi có tiếng tụng niệm, hát văn, tiếng trống, lời gọi hồn hoặc sự tập trung của đám đông.

Những biểu hiện này không đủ để xác định nguyên nhân. Co giật có thể liên quan đến động kinh hoặc rối loạn khác. Thở nhanh, run, tê tay chân và cảm giác không thật có thể xuất hiện trong cơn hoảng sợ. Thay đổi giọng nói, danh tính hoặc mất một phần ký ức có thể liên quan đến trạng thái phân ly. Nghe tiếng nói và tin mình bị kiểm soát có thể gặp trong một số rối loạn tâm thần, nhưng cũng có thể xuất hiện tạm thời khi mất ngủ kéo dài, sử dụng chất kích thích, sốt cao hoặc chịu căng thẳng nghiêm trọng.

Bởi vậy, không nên chỉ quan sát một biểu hiện rồi quy toàn bộ sự việc cho “vong nhập”.

Vong nhập có giống lên đồng không?

Vong nhập và lên đồng thường bị dùng lẫn với nhau, nhưng hai khái niệm này không hoàn toàn giống nhau.

Lên đồng, còn gọi là hầu đồng, là một nghi lễ gắn với thực hành tín ngưỡng thờ Mẫu Tam phủ, Tứ phủ của người Việt. Nghi lễ thường diễn ra trong không gian thờ tự, có sự tham gia của thanh đồng, hầu dâng, cung văn và những người dự lễ. Các giá hầu có trình tự, âm nhạc, trang phục, động tác và biểu tượng tương ứng với từng vị Thánh.

Trong quan niệm của cộng đồng thực hành, thanh đồng được cho là đón Thánh giáng đồng. Tuy nhiên, xét như một hiện tượng văn hóa, hầu đồng là nghi lễ có cấu trúc, được chuẩn bị và diễn ra trong khuôn thức đã được cộng đồng thừa nhận. Đây cũng là một thành tố của thực hành tín ngưỡng thờ Mẫu Tam phủ được ghi nhận về giá trị văn hóa.

Trong khi đó, “vong nhập” thường chỉ sự việc xảy ra bất ngờ, ngoài nghi lễ hoặc không theo một khuôn thức ổn định. Người bị cho là nhập có thể hoảng loạn, mất kiểm soát, gặp nguy hiểm hoặc không mong muốn trạng thái ấy.

Có thể phân biệt khái quát như sau:

Nội dung Vong nhập theo cách gọi dân gian Lên đồng trong tín ngưỡng thờ Mẫu
Bối cảnh Có thể xảy ra bất ngờ ở nhiều nơi Thường diễn ra trong không gian nghi lễ
Chủ thể Bất kỳ người nào được cho là bị nhập Thanh đồng tham gia thực hành tín ngưỡng
Trình tự Thường không ổn định Có giá hầu, âm nhạc, trang phục và nghi thức
Tính chủ động Có thể ngoài ý muốn Thường có sự chuẩn bị và tham gia chủ động
Cách nhìn Dễ gây sợ hãi, tranh cãi Được cộng đồng thực hành nhìn nhận như nghi lễ
Vấn đề sức khỏe Cần loại trừ nguyên nhân y khoa Vẫn cần quan tâm sức khỏe nếu có dấu hiệu bất thường

Việc công nhận giá trị văn hóa của một nghi lễ không đồng nghĩa mọi tuyên bố siêu nhiên liên quan đến nghi lễ đều đã được khoa học xác nhận. Ngược lại, cũng không nên dùng tiêu chuẩn y khoa để phủ nhận toàn bộ ý nghĩa tinh thần và bản sắc cộng đồng của thực hành tín ngưỡng.

Vong nhập có giống áp vong, gọi hồn hay cầu hồn không?

“Áp vong”, “gọi hồn” và “cầu hồn” là những cách gọi thường xuất hiện trong các hoạt động nhằm tìm kiếm sự liên lạc với người đã mất. Người tham gia có thể đặt câu hỏi, chờ một người trung gian thay đổi trạng thái rồi cho rằng người chết đang trả lời thông qua người ấy.

Những hoạt động này không phải thực hành thống nhất của mọi tôn giáo hay cộng đồng tín ngưỡng. Nhiều tôn giáo có cách nhìn riêng về linh hồn, người chết và việc giao tiếp với thế giới vô hình. Không nên xem gọi hồn là nội dung bắt buộc của thờ cúng tổ tiên, Phật giáo, Công giáo hay tín ngưỡng thờ Mẫu.

Các buổi áp vong còn có yếu tố tập thể rất mạnh. Người tham gia thường bước vào không gian đã có sẵn kỳ vọng rằng người chết có thể xuất hiện. Những lời dẫn dắt, âm thanh, cảm xúc thương nhớ và phản ứng của đám đông có thể ảnh hưởng đến cách một người cảm nhận cơ thể, ký ức và ý thức của mình.

Nếu người tham gia xuất hiện run rẩy, khó thở, ngất, co giật, mất định hướng hoặc hành vi nguy hiểm, cần dừng hoạt động và ưu tiên hỗ trợ y tế. Không nên tiếp tục kích thích người ấy bằng cách liên tục hỏi “vong là ai”, yêu cầu chứng minh danh tính hoặc ép người đó nói trong lúc đang rối loạn.

Khoa học giải thích hiện tượng được gọi là vong nhập như thế nào?

Khoa học hiện chưa có bằng chứng khách quan đủ để xác nhận một linh hồn đã rời khỏi người chết rồi đi vào điều khiển cơ thể người sống. Tuy nhiên, khoa học có thể nghiên cứu những thay đổi về ý thức, trí nhớ, nhận thức, cảm xúc và hành vi xuất hiện trong các trường hợp được cộng đồng gọi là vong nhập.

Một sự việc có thể liên quan đến một hoặc nhiều cơ chế cùng lúc.

Trạng thái phân ly

Phân ly là hiện tượng trong đó sự kết nối thông thường giữa ý thức, ký ức, cảm xúc, nhận thức về bản thân và môi trường bị gián đoạn. Người trải nghiệm có thể cảm thấy mình đứng ngoài cơ thể, môi trường xung quanh không thật, hành động không hoàn toàn do mình điều khiển hoặc không nhớ một khoảng thời gian.

Phân ly có thể xuất hiện khi con người chịu căng thẳng mạnh, trải qua sang chấn, xung đột tâm lý hoặc bị cuốn vào một tình huống giàu cảm xúc. Trong trạng thái đó, một người có thể nói hoặc hành động theo một vai khác với bản thân thường ngày.

Nếu môi trường xung quanh đã có sẵn khái niệm vong nhập, trải nghiệm phân ly dễ được diễn giải thành việc một linh hồn đang chiếm giữ cơ thể. Ở một nền văn hóa khác, cùng trạng thái ấy có thể được gọi bằng một tên khác.

Không phải mọi trải nghiệm phân ly đều là bệnh. Những khoảnh khắc mơ màng hoặc cảm thấy thời gian trôi rất nhanh có thể xảy ra ở người khỏe mạnh. Chỉ khi hiện tượng lặp lại, kéo dài, gây đau khổ hoặc ảnh hưởng rõ rệt đến học tập, công việc, quan hệ và sinh hoạt thì mới cần được đánh giá chuyên môn.

Ám thị và kỳ vọng văn hóa

Ám thị là ảnh hưởng của lời nói, hình ảnh, bối cảnh hoặc kỳ vọng lên cảm nhận và hành vi của con người. Trong một buổi gọi hồn, nếu người chủ trì liên tục nói rằng “vong đang về”, “tay đang rung”, “người đã lạnh” hoặc “hãy để vong nói”, người tham gia có thể bắt đầu chú ý quá mức đến những thay đổi nhỏ của cơ thể.

Một cái run do lạnh hoặc căng thẳng có thể được hiểu là dấu hiệu nhập. Khi đám đông phản ứng mạnh, người đang trải nghiệm càng tin rằng điều đặc biệt đang xảy ra. Vòng lặp kỳ vọng – phản ứng – xác nhận có thể làm trạng thái ngày càng rõ.

Ám thị không nhất thiết đồng nghĩa với lừa dối có chủ ý. Một người có thể thật sự cảm thấy mình bị điều khiển mà không hề giả vờ. Não bộ luôn diễn giải cảm giác dựa trên bối cảnh, niềm tin và điều con người mong đợi hoặc lo sợ.

Cơn hoảng sợ và tăng thông khí

Cơn hoảng sợ có thể gây tim đập nhanh, thở gấp, chóng mặt, run, tê tay chân, co cứng cơ, cảm giác sắp chết hoặc cảm giác mình không còn gắn với cơ thể. Những biểu hiện này đôi khi rất dữ dội và dễ bị hiểu là “có thứ gì nhập vào”.

Khi một người quá sợ hãi và thở nhanh, lượng khí carbon dioxide trong máu có thể giảm, làm xuất hiện tê quanh miệng, co quắp bàn tay, choáng váng và cảm giác không thực. Đám đông càng hô gọi hoặc giữ chặt, người đó càng hoảng sợ và thở nhanh hơn.

Trong trường hợp này, cần đưa người ấy ra nơi thoáng, giảm số người vây quanh, nói chậm và trấn an. Không nên ép người đang khó thở phải trả lời các câu hỏi về linh hồn hoặc yêu cầu họ “chống lại vong”.

Mất ngủ, kiệt sức và căng thẳng kéo dài

Mất ngủ nhiều đêm, làm việc quá sức, đau buồn sau tang lễ, nhịn ăn hoặc chịu áp lực kéo dài có thể làm giảm khả năng tập trung, gây cáu gắt, rối loạn cảm xúc và những trải nghiệm nhận thức khác thường.

Người chăm sóc bệnh nhân lâu ngày hoặc gia đình vừa trải qua mất mát có thể kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần. Khi đó, giấc mơ sống động, cảm giác nghe tiếng người đã mất hoặc thoáng thấy hình bóng quen thuộc có thể xuất hiện.

Một số trải nghiệm trong giai đoạn đau buồn không nhất thiết là bệnh tâm thần. Tuy nhiên, nếu người đó liên tục mất ngủ, bỏ ăn, nghe tiếng nói ra lệnh, có hành vi nguy hiểm hoặc không còn thực hiện được sinh hoạt cơ bản, gia đình nên đưa đi thăm khám.

Cơn động kinh và các vấn đề thần kinh

Không phải cơn động kinh nào cũng biểu hiện bằng co giật toàn thân. Một số cơn có thể làm người bệnh đột ngột mất hoặc giảm nhận biết, nhìn vô định, không trả lời, nhai chóp chép, nuốt liên tục, xoa tay, đi lại không mục đích hoặc nói những câu khó hiểu.

Sau cơn, người bệnh có thể lú lẫn, mệt mỏi hoặc không nhớ chuyện vừa xảy ra. Nếu người xung quanh không biết về các dạng động kinh, họ có thể cho rằng người bệnh đang bị điều khiển bởi một thực thể khác.

Ngoài động kinh, ngất, sốt cao, hạ đường huyết, rối loạn điện giải, chấn thương sọ não, nhiễm trùng thần kinh hoặc tác dụng của thuốc cũng có thể làm thay đổi ý thức và hành vi.

Một người lần đầu xuất hiện co giật, mất ý thức hoặc lú lẫn kéo dài cần được đánh giá y khoa. Không nên trì hoãn vì cho rằng chỉ cần làm lễ là đủ.

Rối loạn loạn thần

Loạn thần là trạng thái trong đó khả năng nhận biết thực tại bị ảnh hưởng đáng kể. Người bệnh có thể nghe tiếng nói mà người khác không nghe thấy, nhìn thấy hình ảnh không có nguồn kích thích bên ngoài, tin chắc mình bị một thế lực kiểm soát hoặc cho rằng các sự kiện bình thường mang thông điệp đặc biệt dành riêng cho mình.

Những triệu chứng này có thể xuất hiện trong một số rối loạn tâm thần, rối loạn khí sắc, tình trạng sau sinh, bệnh lý cơ thể hoặc do sử dụng chất kích thích. Không thể chẩn đoán chỉ qua lời kể trên mạng hoặc một đoạn video.

Người có triệu chứng loạn thần không phải là người “xấu”, “điên” hay nhất thiết nguy hiểm. Họ đang trải qua một vấn đề sức khỏe cần được tiếp cận bằng sự bình tĩnh, tôn trọng và hỗ trợ chuyên môn.

Thuốc, rượu và chất kích thích

Rượu, ma túy, chất kích thích, một số thuốc hoặc việc ngừng sử dụng chất đột ngột có thể gây mất ngủ, kích động, hoang tưởng, ảo giác, co giật và hành vi bất thường.

Khi một người có biểu hiện giống vong nhập, gia đình cần cung cấp trung thực cho nhân viên y tế thông tin về thuốc đang dùng, rượu bia, chất kích thích, thực phẩm chức năng và thời điểm sử dụng. Việc che giấu vì xấu hổ có thể làm chậm chẩn đoán và tăng nguy hiểm.

Hành vi có chủ ý hoặc được dàn dựng

Một số trường hợp có thể là biểu diễn, đóng vai hoặc lợi dụng niềm tin của người khác để thu hút chú ý, kiếm tiền, bán lễ, bán vật phẩm hoặc thao túng gia đình. Tuy nhiên, không nên mặc định mọi người có biểu hiện vong nhập đều đang giả vờ.

Việc giả định một người “diễn” khi họ thực sự gặp vấn đề sức khỏe có thể khiến họ bị bỏ mặc. Ngược lại, tin tuyệt đối vào mọi tuyên bố siêu nhiên cũng có thể tạo điều kiện cho sự lừa đảo.

Cách phù hợp là quan sát bằng chứng, kiểm tra thông tin, tránh đưa tiền hoặc thực hiện quyết định lớn trong lúc xúc động, đồng thời đưa người có biểu hiện bất thường đi thăm khám khi cần.

Rối loạn xuất thần nhập thể là gì?

Trong phân loại quốc tế về bệnh tật, trạng thái xuất thần nhập thể được đặt trong nhóm các rối loạn phân ly. Đặc điểm chính là ý thức của một người thay đổi rõ rệt, cảm nhận về danh tính thông thường bị thay thế bởi một danh tính được cho là đến từ bên ngoài, còn hành vi được trải nghiệm như đang bị thực thể ấy điều khiển.

Tuy nhiên, để xem xét như một rối loạn, trạng thái phải xảy ra ngoài ý muốn, không được mong đợi, gây đau khổ hoặc suy giảm chức năng đáng kể. Đồng thời, chuyên gia phải loại trừ những trải nghiệm nằm trong nghi lễ văn hóa hoặc tôn giáo được cộng đồng chấp nhận, cũng như loại trừ nguyên nhân do chất, bệnh thần kinh và các rối loạn tâm thần khác.

Điều này cho thấy y học không đơn giản coi mọi nghi lễ xuất thần là bệnh. Bối cảnh văn hóa có vai trò quan trọng. Một thanh đồng chủ động tham gia nghi lễ theo khuôn thức không thể chỉ vì thay đổi giọng nói hay động tác mà bị kết luận mắc rối loạn.

Ngược lại, việc một người tin mình bị nhập cũng không loại trừ khả năng họ đang mắc bệnh. Niềm tin văn hóa và vấn đề sức khỏe có thể cùng tồn tại. Người thăm khám cần được lắng nghe trong bối cảnh niềm tin của họ, còn gia đình không nên vì sợ bị đánh giá mà từ chối hỗ trợ y tế.

Vong nhập có thật không?

Câu hỏi “vong nhập có thật không” không thể trả lời đầy đủ chỉ bằng một chữ “có” hoặc “không”, bởi nó liên quan đến hai phạm vi khác nhau.

Trong phạm vi tín ngưỡng, một số người tin rằng linh hồn có thể trở về, truyền đạt thông tin hoặc tạm thời nương vào thân thể người sống. Niềm tin ấy tồn tại trong nhiều nền văn hóa và có thể mang ý nghĩa tinh thần sâu sắc đối với người thực hành.

Vong nhập là gì? Giải thích hiện tượng vong nhập

Trong phạm vi khoa học thực nghiệm, hiện chưa có bằng chứng khách quan đủ để xác nhận linh hồn người chết có thể đi vào cơ thể người sống và điều khiển hành vi. Những biểu hiện được gọi là vong nhập có thể được nghiên cứu thông qua tâm lý học, thần kinh học, tâm thần học, nhân học và xã hội học.

Hai cách tiếp cận này không nhất thiết phải biến thành sự xúc phạm lẫn nhau. Người có đức tin có thể giữ niềm tin cá nhân, nhưng khi có triệu chứng nguy hiểm vẫn cần sử dụng dịch vụ y tế. Người không tin vào yếu tố siêu nhiên cũng không nên chế giễu hoặc làm nhục người đang trải qua trạng thái bất thường.

Một trải nghiệm có thể chân thực và có ý nghĩa với người trải nghiệm mà nguyên nhân siêu nhiên vẫn chưa được chứng minh. Đây là điểm quan trọng để duy trì cả sự tôn trọng lẫn khả năng suy xét tỉnh táo.

Vì sao người “bị nhập” có thể nói giống người đã mất?

Một trong những lý do khiến gia đình tin chắc có vong nhập là người đang trong trạng thái bất thường nói giọng giống người chết, gọi đúng tên hoặc kể được một số chi tiết gia đình.

Hiện tượng này có thể được xem xét từ nhiều khả năng.

Ký ức đã tiếp nhận từ trước

Con người có thể ghi nhớ thông tin mà không nhận ra mình đã từng nghe hoặc đọc. Một câu chuyện gia đình được nhắc nhiều lần có thể nằm trong ký ức lâu dài. Trong trạng thái cảm xúc mạnh hoặc phân ly, những thông tin ấy có thể xuất hiện như thể đến từ một nguồn khác.

Sự thay đổi giọng nói

Giọng nói có thể thay đổi khi người ta căng thẳng, nhập vai, khóc, thở khác thường hoặc vô thức bắt chước một người quen. Một số người có khả năng mô phỏng giọng và cử chỉ tốt hơn họ tưởng.

Câu hỏi dẫn dắt

Trong các buổi áp vong, người xung quanh thường hỏi theo hướng gợi ý: “Có phải ông không?”, “Ông mất ở bệnh viện phải không?”, “Ông đang trách con chuyện ấy phải không?”. Người đang ở trạng thái dễ bị ám thị có thể tiếp tục câu chuyện theo thông tin được cung cấp.

Thông tin đã bị lộ

Người chủ trì hoặc người trung gian có thể tìm hiểu thông tin từ mạng xã hội, hàng xóm, người quen hoặc cuộc trò chuyện trước buổi lễ. Những dữ kiện chung được trình bày khéo léo dễ tạo cảm giác họ biết điều bí mật.

Ghi nhớ có chọn lọc

Con người thường nhớ những câu nói trùng hợp và bỏ qua nhiều câu sai. Nếu một người nói hàng chục chi tiết, chỉ vài chi tiết đúng cũng có thể được kể lại như bằng chứng thuyết phục, trong khi phần không đúng dần bị quên.

Những khả năng này không chứng minh mọi trường hợp đều giả tạo, nhưng cho thấy việc “nói đúng vài chuyện” chưa đủ để xác nhận một linh hồn đang hiện diện.

Vì sao hiện tượng có thể lan trong một nhóm người?

Đôi khi trong một buổi lễ, sau khi một người run rẩy hoặc ngất, những người khác cũng xuất hiện biểu hiện tương tự. Dân gian có thể cho rằng nhiều vong cùng nhập hoặc hiện tượng “lây vía”.

Từ góc nhìn tâm lý xã hội, phản ứng tập thể có thể liên quan đến sự ám thị, nỗi sợ chung, căng thẳng, tăng thông khí và xu hướng vô thức bắt chước hành vi của người khác. Không gian kín, đông người, khói hương, tiếng trống lớn, thiếu ngủ hoặc đứng lâu cũng có thể góp phần.

Hiện tượng này không phải bệnh truyền nhiễm và không có nghĩa một thực thể đang đi từ người này sang người khác. Cách xử lý phù hợp là giảm đám đông, mở không gian thông thoáng, đưa từng người ra khu vực yên tĩnh và đánh giá sức khỏe.

Nguy cơ khi quy mọi biểu hiện cho vong nhập

Bỏ lỡ bệnh lý cần điều trị

Nguy cơ lớn nhất là chậm cấp cứu hoặc chậm thăm khám. Co giật, viêm não, hạ đường huyết, tai biến, sốt cao hoặc ngộ độc có thể biểu hiện bằng thay đổi ý thức. Nếu chỉ mời người làm lễ mà không kiểm tra y tế, tình trạng có thể trở nên nghiêm trọng.

Làm người bệnh thêm hoảng sợ

Việc nhiều người vây quanh, hét lớn, quay phim, giữ chặt hoặc nói rằng một “vong dữ” đang chiếm cơ thể có thể làm người trải nghiệm sợ hãi hơn. Nỗi sợ lại làm tăng run, khó thở và mất kiểm soát.

Bạo lực dưới danh nghĩa trừ tà

Đánh đập, trói, bỏ đói, dí hương nóng, đốt da, dìm nước, ép uống chất lạ hoặc dùng vật cứng tác động lên cơ thể đều có thể gây thương tích và đe dọa tính mạng. Không có niềm tin nào biện minh cho việc làm tổn hại một người đang trong trạng thái yếu thế.

Ngừng thuốc và điều trị

Một số người bị thuyết phục rằng thuốc làm “vong không thoát được” hoặc bệnh viện không xử lý được vấn đề tâm linh. Việc tự ý ngừng thuốc động kinh, thuốc tâm thần hoặc thuốc điều trị bệnh nền có thể khiến triệu chứng tái phát nặng hơn.

Tốn kém và bị lợi dụng

Gia đình đang sợ hãi dễ chi nhiều tiền cho lễ nghi, vật phẩm hoặc lời hứa “bắt vong”, “trục vong” và “cắt nghiệp”. Cần đặc biệt thận trọng khi một người yêu cầu khoản tiền lớn, đe dọa tai họa hoặc buộc gia đình phải làm lễ liên tục.

Kỳ thị người có vấn đề sức khỏe

Gọi một người là “có ma”, “bị vong theo” hoặc “mang âm khí” có thể khiến họ bị xa lánh, mất việc, nghỉ học hoặc tổn thương tinh thần. Những thông tin về sức khỏe và trải nghiệm cá nhân cần được giữ kín, không đăng lên mạng để mua vui.

Nên làm gì khi một người có biểu hiện giống vong nhập?

Giữ bình tĩnh và giảm kích thích

Hãy đề nghị những người không cần thiết rời khỏi khu vực. Tắt âm thanh lớn, giảm ánh sáng chói và mở cửa để không khí lưu thông. Chỉ nên có một hoặc hai người bình tĩnh ở bên hỗ trợ.

Nói bằng giọng chậm, ngắn và rõ: “Bạn đang an toàn”, “Chúng tôi ở đây với bạn”, “Hãy thở chậm”, “Không ai làm hại bạn”.

Không nên tranh luận gay gắt rằng họ đang nói sai hoặc khẳng định chắc chắn có vong đang hiện diện. Cả hai cách đều có thể làm trạng thái kích động tăng lên.

Bảo vệ người đó khỏi chấn thương

Di chuyển dao, kéo, đồ thủy tinh, lửa, bàn ghế có cạnh sắc và các vật nguy hiểm ra xa. Không để người ấy chạy ra đường, leo lên cao, đến gần ao hồ hoặc tự nhốt trong phòng có vật nguy hiểm.

Không nên đè giữ nếu không thật sự cần ngăn chặn nguy cơ tức thời. Việc nhiều người ghì chặt có thể gây ngạt, chấn thương hoặc làm người đó phản kháng mạnh hơn.

Nếu có co giật

Đặt người bệnh nằm ở nơi an toàn, kê vật mềm dưới đầu và nới lỏng quần áo quanh cổ. Dọn các vật cứng xung quanh. Khi có thể, nhẹ nhàng nghiêng người bệnh sang một bên để đường thở thông thoáng.

Không nhét thìa, đũa, ngón tay, khăn hoặc bất kỳ vật gì vào miệng. Người co giật không thể “nuốt lưỡi”, trong khi việc nhét đồ vào miệng có thể làm gãy răng, tổn thương hàm hoặc tắc đường thở.

Không ghì chặt tay chân và không cố dừng cơn co giật. Hãy quan sát thời điểm bắt đầu để biết cơn kéo dài bao lâu.

Không ép ăn uống

Người đang lú lẫn, buồn ngủ hoặc vừa co giật có nguy cơ sặc. Không cho uống nước, thuốc, rượu, nước lá hoặc chất “trừ tà” cho đến khi họ hoàn toàn tỉnh táo và nuốt bình thường.

Ghi nhận diễn biến

Nếu không xâm phạm riêng tư và không cản trở hỗ trợ, người thân có thể ghi lại thời gian bắt đầu, thời lượng, biểu hiện trước – trong – sau cơn, thuốc đã sử dụng, tình trạng mất ngủ, sốt, chấn thương hoặc sử dụng chất. Những thông tin này hữu ích cho bác sĩ.

Không nên phát trực tiếp hoặc đăng video lên mạng. Video sức khỏe chỉ nên được dùng kín đáo để hỗ trợ đánh giá chuyên môn khi thật sự cần.

Khi nào cần gọi cấp cứu?

Cần tìm hỗ trợ y tế khẩn cấp khi có một trong các dấu hiệu sau:

  • Đây là lần đầu người đó co giật hoặc mất ý thức không rõ nguyên nhân.
  • Cơn co giật kéo dài khoảng 5 phút hoặc lâu hơn.
  • Nhiều cơn xảy ra liên tiếp mà người bệnh không tỉnh lại giữa các cơn.
  • Người bệnh khó thở, tím tái hoặc không hồi phục ý thức.
  • Có chấn thương đầu, chảy máu nhiều hoặc ngã từ trên cao.
  • Sự việc xảy ra dưới nước.
  • Người bệnh đang mang thai, mắc đái tháo đường hoặc có bệnh nền nghiêm trọng.
  • Sốt cao kèm đau đầu dữ dội, cứng cổ, nôn nhiều hoặc lú lẫn.
  • Người đó nghe tiếng nói ra lệnh tự làm hại mình hoặc làm hại người khác.
  • Có hành vi cầm dao, leo cao, chạy ra đường hoặc đe dọa bạo lực.
  • Trạng thái kích động, hoang mang hoặc mất định hướng kéo dài.
  • Nghi ngờ sử dụng ma túy, chất kích thích, thuốc quá liều hoặc ngộ độc.
  • Người vừa sinh con có biểu hiện mất ngủ hoàn toàn, hoang tưởng, nghe tiếng nói hoặc hành vi nguy hiểm.

Trong tình huống nguy cấp, ưu tiên cấp cứu trước mọi hoạt động nghi lễ.

Sau khi trạng thái qua đi nên làm gì?

Khi người đó tỉnh lại, không nên dồn dập hỏi “vong là ai”, “đã nhìn thấy gì” hoặc bắt họ kể lại trước đám đông. Họ có thể mệt, xấu hổ, hoang mang hoặc không nhớ đầy đủ sự việc.

Hãy cho họ nghỉ ở nơi yên tĩnh, kiểm tra chấn thương và hỏi những câu đơn giản về tên, thời gian, địa điểm để đánh giá mức độ tỉnh táo. Nếu họ vẫn lú lẫn, đau đầu, yếu liệt, khó nói, khó thở hoặc có biểu hiện khác thường, cần đưa đi khám ngay.

Ngay cả khi người đó hồi phục hoàn toàn, một cơn mất ý thức, co giật hoặc thay đổi hành vi lần đầu vẫn nên được đánh giá y khoa. Bác sĩ có thể hỏi về bệnh sử, thuốc, giấc ngủ, chất kích thích, sang chấn tâm lý và hoàn cảnh xuất hiện cơn. Tùy trường hợp, người bệnh có thể được chỉ định xét nghiệm, điện não đồ, chẩn đoán hình ảnh hoặc đánh giá tâm lý – tâm thần.

Gia đình nên ghi nhận sự việc bằng ngôn ngữ trung tính, chẳng hạn: “Có một cơn thay đổi ý thức và hành vi”, thay vì khẳng định ngay: “Đã bị vong nhập”. Cách mô tả trung tính giúp nhân viên y tế tiếp cận thông tin chính xác hơn.

Có thể vừa đi khám vừa thực hành tín ngưỡng không?

Một gia đình có thể duy trì nghi thức tưởng niệm, cầu nguyện hoặc sinh hoạt tôn giáo phù hợp với niềm tin của mình, miễn là những hoạt động ấy không gây hại và không thay thế việc thăm khám cần thiết.

Có thể áp dụng nguyên tắc song song:

  • Triệu chứng sức khỏe được đánh giá bởi nhân viên y tế.
  • Nhu cầu tinh thần được hỗ trợ bởi người có uy tín trong cộng đồng tôn giáo hoặc tín ngưỡng.
  • Không tự ý ngừng thuốc hoặc thay đổi điều trị.
  • Không dùng bạo lực, trói buộc, bỏ đói hay ép uống chất lạ.
  • Không đe dọa người bệnh bằng những lời như “vong sẽ giết”, “cả nhà sẽ gặp họa”.
  • Không tổ chức nghi lễ kéo dài khiến người bệnh mất ngủ và kiệt sức.
  • Không công khai thông tin riêng tư hoặc quay video để quảng bá.

Một chức sắc hoặc người thực hành tín ngưỡng có trách nhiệm thường sẽ tôn trọng sự an toàn, không ngăn cản khám bệnh và không tuyên bố chắc chắn về những điều vượt ngoài khả năng kiểm chứng.

Làm thế nào nhận biết người lợi dụng chuyện vong nhập?

Cần cảnh giác khi một người tự nhận có khả năng xử lý vong nhập nhưng xuất hiện các dấu hiệu sau:

  • Khẳng định chỉ mình họ mới có thể cứu người bệnh.
  • Ngăn gia đình đưa người bệnh đến bệnh viện.
  • Yêu cầu ngừng thuốc do bác sĩ kê.
  • Đòi khoản tiền lớn hoặc liên tục phát sinh lễ mới.
  • Dọa rằng nếu không làm lễ thì người thân sẽ chết, mất tài sản hoặc gặp tai họa.
  • Yêu cầu mua vật phẩm không rõ nguồn gốc với giá cao.
  • Ép người bệnh ở lại qua đêm, tách khỏi gia đình hoặc giao nộp giấy tờ, tiền bạc.
  • Thực hiện đánh, trói, đốt, chích, dìm nước hoặc hành vi xâm hại thân thể.
  • Có hành vi đụng chạm tình dục dưới danh nghĩa chữa bệnh hay “truyền năng lượng”.
  • Quay phim, đăng mạng hoặc sử dụng hình ảnh người bệnh để quảng cáo.

Khi có dấu hiệu lừa đảo, cưỡng ép hoặc xâm hại, gia đình cần đưa người bệnh rời khỏi nơi đó và tìm sự hỗ trợ của cơ quan chức năng.

Một số câu hỏi thường gặp về vong nhập

Trẻ em có thể bị vong nhập không?

Dân gian có thể gọi một số biểu hiện của trẻ là “yếu vía” hoặc “bị vong trêu”. Tuy nhiên, trẻ sốt cao, co giật, hoảng loạn ban đêm, mộng du, nói mê, rối loạn giấc ngủ hoặc có vấn đề thần kinh cần được đánh giá theo hướng sức khỏe trước tiên.

Trẻ em đặc biệt dễ bị ảnh hưởng bởi lời nói của người lớn. Việc liên tục bảo trẻ rằng có ma theo hoặc bắt trẻ tham gia nghi lễ gây sợ hãi có thể làm tăng ám ảnh và rối loạn giấc ngủ.

Sau đám tang nghe tiếng người mất gọi có phải vong về không?

Trong thời gian đau buồn, một số người có thể mơ thấy người mất, thoáng nghe giọng quen hoặc cảm nhận sự hiện diện của họ. Trải nghiệm này có thể liên quan đến ký ức, tình cảm và quá trình thích nghi với mất mát.

Không nên vội kết luận đó là bệnh, nhưng cũng không nên dựa vào trải nghiệm ấy để đưa ra quyết định nguy hiểm. Nếu hiện tượng kéo dài, gây mất ngủ, khiến người đó muốn đi theo người chết hoặc không thể tiếp tục sinh hoạt, cần tìm hỗ trợ tâm lý hoặc y tế.

Người bị nhập nói tiếng lạ có phải bằng chứng không?

Những âm thanh không thành từ, lời nói lặp lại, câu đã từng nghe hoặc cách phát âm mô phỏng có thể khiến người nghe cảm thấy đó là một ngôn ngữ khác. Muốn xác định một người thực sự sử dụng ngôn ngữ chưa từng học, cần có bản ghi rõ ràng và được chuyên gia ngôn ngữ đánh giá.

Việc phát ra âm thanh lạ trong trạng thái kích động không tự động chứng minh có một thực thể khác đang nói.

Vong nhập có lây không?

Theo y học, không có bằng chứng cho thấy “vong nhập” lây từ người này sang người khác như bệnh truyền nhiễm. Tuy nhiên, phản ứng sợ hãi, ám thị và hành vi tập thể có thể lan trong một nhóm người.

Khi nhiều người cùng có biểu hiện, cần xem xét điều kiện môi trường như thiếu không khí, khói, hóa chất, thực phẩm, chất kích thích hoặc áp lực tâm lý tập thể.

Có nên hỏi danh tính “vong” không?

Khi người đó đang kích động, co giật hoặc mất định hướng, việc liên tục tra hỏi có thể làm tình trạng nặng hơn. Ưu tiên lúc ấy là giữ an toàn và đánh giá sức khỏe.

Sau khi hồi phục, có thể lắng nghe người đó kể lại trải nghiệm nếu họ muốn, nhưng không nên ép họ phải chấp nhận một cách giải thích do gia đình hoặc người chủ trì đưa ra.

Trừ tà có chữa được vong nhập không?

Không có cơ sở khoa học để khẳng định nghi lễ trừ tà có thể chữa động kinh, loạn thần, rối loạn phân ly hoặc các bệnh lý khác. Một nghi thức nhẹ nhàng có thể mang lại cảm giác an tâm cho người có đức tin, nhưng không thay thế chẩn đoán và điều trị.

Bất kỳ biện pháp nào gây đau đớn, làm mất ngủ, ép nhịn ăn, dùng chất không rõ nguồn gốc hoặc ngăn cản chăm sóc y tế đều không an toàn.

Người bị vong nhập có phải mắc bệnh tâm thần không?

Không thể kết luận như vậy. Một trạng thái bất thường có thể do nhiều nguyên nhân, trong đó chỉ một số liên quan đến rối loạn tâm thần. Cũng có những trải nghiệm nằm trong nghi lễ văn hóa và không gây suy giảm chức năng.

Việc chẩn đoán cần do chuyên gia thực hiện sau khi đánh giá đầy đủ và loại trừ nguyên nhân thể chất, thần kinh, thuốc và chất kích thích.

Cách nhìn nhận hiện tượng vong nhập thận trọng và nhân văn

Hiện tượng được gọi là vong nhập nằm ở điểm giao nhau giữa tín ngưỡng, văn hóa, tâm lý và sức khỏe. Nếu chỉ nhìn bằng một phía, người ta dễ rơi vào hai cực đoan.

Một cực đoan là khẳng định mọi trường hợp đều do linh hồn, từ đó bỏ qua bệnh lý và trao quyền quyết định cho những người không có chuyên môn. Cực đoan còn lại là chế giễu toàn bộ trải nghiệm tâm linh, khiến người trải nghiệm và gia đình cảm thấy bị xúc phạm, không dám tìm kiếm hỗ trợ.

Cách tiếp cận phù hợp hơn là thừa nhận rằng:

  • Trải nghiệm của người trong cuộc có thể rất chân thực và đáng sợ.
  • Niềm tin về linh hồn là một phần của đời sống văn hóa ở nhiều cộng đồng.
  • Chưa có bằng chứng khoa học xác nhận linh hồn nhập vào cơ thể người sống.
  • Nhiều trạng thái tâm lý, thần kinh và thể chất có thể tạo ra biểu hiện tương tự.
  • An toàn và chăm sóc sức khỏe phải được ưu tiên.
  • Người trải nghiệm cần được đối xử bằng sự tôn trọng, không kỳ thị và không bạo lực.

Ngôn ngữ sử dụng cũng rất quan trọng. Thay vì gọi ai đó là “người có ma”, có thể nói họ “đang có biểu hiện thay đổi ý thức”, “đang rất hoảng loạn” hoặc “cần được kiểm tra sức khỏe”. Cách nói trung tính giúp giảm sợ hãi và mở đường cho hỗ trợ phù hợp.

Kết luận

Vong nhập là cách giải thích dân gian dành cho trạng thái một người được cho là bị linh hồn hoặc thực thể vô hình chi phối. Khái niệm này có mối liên hệ với quan niệm về hồn, người đã khuất và thế giới vô hình trong văn hóa truyền thống, nhưng không phải là một chẩn đoán y khoa.

Những biểu hiện thường bị gọi là vong nhập có thể liên quan đến trạng thái phân ly, ám thị, cơn hoảng sợ, mất ngủ, đau buồn, động kinh, bệnh lý thần kinh, loạn thần, tác động của thuốc hoặc chất kích thích. Hiện chưa có bằng chứng khoa học đủ để xác nhận linh hồn người chết có thể nhập vào và điều khiển cơ thể người sống.

Khi gặp một người có biểu hiện bất thường, điều cần làm trước tiên là giữ bình tĩnh, bảo vệ họ khỏi chấn thương, giảm kích thích và tìm hỗ trợ y tế nếu có dấu hiệu nguy hiểm. Không đánh đập, trói buộc, ép uống chất lạ, nhét vật vào miệng khi co giật hoặc ngăn cản việc điều trị.

Tôn trọng tín ngưỡng không có nghĩa phải tin mọi tuyên bố siêu nhiên, cũng như coi trọng khoa học không đồng nghĩa với việc chế giễu niềm tin của cộng đồng. Một cách nhìn tỉnh táo, nhân văn và đặt sự an toàn của con người lên trước sẽ giúp gia đình ứng xử phù hợp hơn trước những hiện tượng phức tạp thường được gọi là vong nhập

Chi Tran

Về tác giả

Chi Tran

Biên soạn viên tại Văn Hóa Tâm Linh

Chi Tran là người biên soạn nội dung tại Văn Hóa Tâm Linh, tập trung tìm hiểu tín ngưỡng dân gian, phong tục thờ cúng, lễ hội truyền thống, di tích và đời sống văn hóa tinh thần của người Việt.

Ghi chú biên soạn: Nội dung được biên soạn theo hướng tôn trọng sự đa dạng tín ngưỡng, phân biệt giữa tư liệu lịch sử, truyền thuyết dân gian và thực hành cộng đồng.

Xem tất cả 2.432 bài viết của Chi Tran
Bài viết cùng chuyên mục

2 bình luận

  1. Độc Cô 11/12/2022

    Tôi không biết mình có bị vong nhập hay không mà…lúc đi mua đồ về nhà, trên đường về tự dưng mất ý thức, lúc tỉnh dậy thì chẳng nhớ gì, chị tôi bảo là khi đang về, tôi tự nhiên đứng lại rồi chạy đi đâu á, lúc đi về thì im lặng rồi bảo buồn ngủ, muốn đi ngủ…tôi thấy lạ lắm, bình thường tôi hay ngủ vào 12h cơ. Với lại chưa đi tắm, đánh răng rửa mặt sao tôi lại ngủ được.

    Trả lời
  2. Nguyễn Thị Hồng 13/04/2023

    BÌnh thường tôi hay bán tín bán nghi không tin vào việc có vong nhập vào người khác. Cho đến ngày hôm qua gd tôi làm lễ 49 ngày cho bà tôi ở trên chùa. Sau khi phá cửa ngục xong mọi người bảo tôi, em lên ngồi cầm cành phan thay cho bố và các Thím xem bà có về không chứ các chú các thím ngồi mãi mà chưa thấy bà về. Thật ra tôi là đứa không tin vào mấy chuyện nhập vong với lại tôi nghĩ bố tôi và các chú thím là con, nếu có chuyện bà về thì bà phải nhập vào các con chứ đời nào nhập vào cháu lên tôi từ chối ko lên ngồi. Sau đó do mọi người động viên rằng em cứ lên cầm cành phan đi, biết đâu bà hợp em bà về. Lúc này tôi nghĩ thôi mọi người nói thế thì mình cứ lên cầm xem thế nào.
    Khi tôi cầm cành phan được khoảng 5 phút thì tôi cảm nhận được cành phan tay tôi cầm nặng trĩu sau đó cả người tôi lắc quay tít, có lúc cành phan trĩu nặng kéo tôi nằm rạp xuống sát mặt đất, đầu tôi cũng quay tít như người bị động kinh không thể nào dừng lại được . Sau đó tôi không biết gì nữa.
    Đến khi tôi tỉnh lại thì thấy trên người tôi nồng lặc mùi rượu, tóc cũng bị ướt vì rượu. Sau đó mọi người kể lại khi đó tôi khóc lóc nói rất nhiều điều với con cháu.

    Trả lời

Để lại bình luận